Tuesday, January 19, 2010

Người đàn bà ngoại tình

Lấy nhau đã 5 năm, hôn nhân của chúng tôi dù tồn tại nhiều chuyện không hài lòng nhưng có thể nói là vẫn hạnh phúc. Anh làm nhân viên IT cho một công ty có tiếng còn tôi làm kế toán công ty xây dựng. Thu nhập của hai vợ chồng ổn định. (Phương Trang, Hà Nội)



Chồng tôi hiền lành, hết lòng yêu thương vợ con nhưng trong gia đình hầu như không có tiếng nói của anh. Việc dạy dỗ con cái hay những việc to tát khác đều do một tay tôi gánh vác.

Ban đầu tôi thấy khó chịu trước cách sống của anh nhưng rồi dần dần cũng quen. Anh đi làm hết giờ là trở về nhà, đôi khi cũng giúp đỡ tôi công việc nhà nhưng anh thực sự không linh hoạt và năng động trong cuộc sống khiến tôi thấy sức nặng ngày càng lớn hơn.

Năm nay cuộc hôn nhân của chúng tôi bước sang năm thứ 6 và có biến động lớn. Trong thâm tâm, tôi chưa khi nào dám nghĩ sẽ phản bội chồng, nhưng…

Người tôi phải lòng không phải ai khác mà chính là bạn của chồng tôi. Một lần anh đưa người bạn đó về nhà ăn cơm. Khác với chồng tôi, anh ta tỏ ra rất hăng hái trong việc chuẩn bị bữa cơm tối. Anh hỏi han, quan tâm đến tôi rất nhiệt tình. Bữa cơm tối diễn ra vui vẻ, tràn ngập tiếng cười. Anh chào cả nhà tôi ra về và đáp về phía tôi một cái nhìn trìu mến. Chính cái nhìn đó đã làm lay động tấm lòng chung thủy của tôi lâu nay với chồng. Cũng từ cái nhìn đó, tôi bắt “ngoại tình” trong tư tưởng.

Tôi mơ đến anh ấy nhiều hơn, rồi so sánh. Mỗi khi buồn chuyện gia đình hay buồn chồng vô tâm, tôi lại nặng lòng nghĩ đến anh. “Không biết anh đang làm gì? Anh có nhớ tôi không? Anh có mong được gặp tôi không?”. Nghĩ vậy tôi không khỏi cảm giác hổ thẹn, và tự cho mình là người đàn bà hư hỏng.

Những buổi tối ôm con ngủ trong lòng tôi chỉ chất chứa hình bóng của người đàn ông một lần gặp gỡ mà khiến tôi nhớ đến nao lòng. Tôi cố gắng gạt bỏ hình bóng anh ra khỏi lòng mình, tự nhủ phải biết trân trọng, giữ gìn mái ấm đang có. Tôi hiểu đó không phải tình yêu, chỉ là sự hấp dẫn - anh ấy có những điểm mà chồng tôi không có. Tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng càng cố gắng, tôi càng bị nhấn chìm.

Sự việc tồi tệ hơn khi chồng tôi đi công tác. Lý trí của tôi đã không thắng nổi sự mềm yếu của con tim, sự cô đơn trống trải. Tôi đã phản bội chồng, với bạn của anh ấy.

Chuyện đó chỉ có tôi và người bạn chồng biết. Anh nói sẽ giữ bí mật mọi chuyện và coi như giữa hai chúng tôi không có chuyện gì xảy ra. Tôi cũng thỏa thuận với anh nên cho qua mọi chuyện, tôi cần chồng và cần mái ấm của mình. Nhưng từ sau hôm đó, tôi sống trong ác mộng. Lúc nào tôi cũng sợ chồng phát hiện, lúc đó tôi biết làm thế nào? Giữ bí mật trong lòng




Theo dantri.vn

Monday, January 18, 2010

Chuyển giới VN đẹp cũng hôk thua Thailand đâu nhé! ( phần 2)












Chuyển giới VN đẹp cũng hôk thua Thailand đâu nhé! ( phần 2)












Gái mại dâm ngang nhiên ‘tiếp khách’ giữa đường

Ngay trên các đường phố Barcelona, Tây Ban Nha, bạn đôi khi có thể bắt gặp cảnh gái bạn dâm đang “tiếp khách giữa thanh thiên bạch nhật”.

12gai Gái mại dâm ngang nhiên tiếp khách giữa đường
Gái mại dâm ngang nhiên “tiếp khách” tại
khu chợ La Boqueria lịch sử ở trung tâm thành phố Barcelona.

Các tấm ảnh mà cư dân địa phương chụp được đã cho thấy một vấn nạn tại thành phố Barcelona, một điểm du lịch được yêu thích ở Tây Ban Nha. Các nam du khách chỉ cần trả tiền và … tụt quần là được gái mại dâm “thỏa mãn” bằng miệng hoặc “theo cách thông thường”.

Theo cư dân địa phương, nhiều gái bán dâm là những kẻ nghiện ma túy người châu Phi. Họ sẵn sàng rao bán thân xác và phục vụ khách hàng chu đáo để đổi lấy một vài đồng Euro ít ỏi. Tờ ‘El Pais’ của Tây Ban Nha bình luận “những bức ảnh bẩn thỉu và hèn hạ của các phụ nữ trẻ đang quỳ hoặc nằm tiếp khách” là bằng chứng mạnh mẽ cho sự thất bại của những biện pháp chống nạn mại dâm đô thị.

Một người bán hàng kể, cô đã phải dọn sạch các bao cao su đã qua sử dụng vứt vương vãi trước cửa hàng của mình mỗi buổi sáng.

“Thật đáng xấu hổ. Những cô gái đó dám làm mọi thứ. Họ hầu như không được che đậy đằng sau các xe tải đang đỗ ven đường”, một người bán pho mát nói thêm. Ông quả quyết đã nhiều lần phải quay mặt đi chỗ khác vì ghê tởm.

Trong khi đó, cảnh sát tỏ ra bất lực. Ngay cả những hình phạt nặng cũng không thuyết phục nổi những gái bán dâm đó và khách làng chơi từ bỏ việc quan hệ tình dục ngang nhiên trên đường phố.

Friday, January 1, 2010

Thịt người nướng thui thơm vãi !!!

Loài người đã trải qua thời kỳ mông muội, man rợ từ rất lâu rồi, nhưng những tập tục và hành vi đáng sợ thì vẫn còn vết tích.


http://www.vietchinabusiness.vn/images/stories/092010/04/thit%20ng1.jpg
Cho đến tận ngày nay, người ta vẫn luôn quan niệm rằng chỉ có những kẻ tâm thần hoặc có vấn đề về thần kinh mới muốn thịt đồng loại. Ba bức ảnh dưới đây của nhiếp ảnh gia Les Stone được chụp vào ngày 9/1/1991 sẽ cho chúng ta thấy phần nào sự man rợ ấy. Nội dung đặc tả một nhóm người đánh chết một thành viên trong hội độc tài, sau đó dùng dao xẻ thịt và nướng ngay trên phố.


http://www.vietchinabusiness.vn/images/stories/092010/04/thit%20ng2.jpg
Năm 1991, Haiti xảy ra một cuộc hỗn loạn, đến cuối tháng 9, Aristide đắc cử Tổng thống rồi bị quân đội trung thành với Duwaliyi tung ra một cuộc đảo chính lật đổ khiến ông phải lưu vong ra nước ngoài. Trong ảnh người bị đốt cháy là thành viên Tonton Macoutes, cựu thành viên của tổ chức quân sự đặc vụ chống Duwaliyi. Tổ chức theo Duwaliyi kể từ sau đợt lưu vong năm 1986 không ngừng gây ra các vụ khủng bố bạo lực, kéo dài đến tận năm 2000.

http://www.vietchinabusiness.vn/images/stories/092010/04/thit%20ng3.jpg

Monday, May 18, 2009

Cuộc đời đã biến tôi thành cave

Đã hơn một tháng nay, đêm nào cũng vậy, dưới chân cầu vượt ngã tư Vọng (Hà Nội), chỗ tranh tối tranh sáng có một cô gái có cái dáng nhỏ thó tong teo như cái kẹo đang ngồi co ro, miệng đốt thuốc liên tục…




Không ai khác đó chính là Thủy, cô gái chưa bước chân ra khỏi tuổi trăng rằm đã sống trong cảnh “hứng gió phơi sương”, “chiều tình cho khách làng chơi”…Vì sao em lại ra nông nỗi này? Tại số phận không may hay tại em sớm thích bước chân vào chốn giang hồ? Tôi đã gặng hỏi nhiều lần, nhưng lần nào cũng vậy, chỉ nhận được sự im lặng hay là tiếng thở dài, buồn đến não ruột của em. Sau một hồi tâm sự thủ thỉ, cuối cùng tôi cũng hiểu được một phần nào về sự trượt ngã của một cô gái trẻ.





Chỉ vì chơi bời đàn đúm nên “14 tuổi em có thai với một thằng bạn trong đám bạn em đến chơi, đến khi phát hiện ra thì cái thai đã quá lớn. Mẹ em ngất lên ngất xuống khi biết tin, em được gia đình đưa đến bệnh viện để cô-vắc, hình như lần ấy, em sinh được một đứa con trai thì phải…” – Thủy mở đầu câu chuyện với tôi bằng giọng nói lạnh lùng và đầy vô cảm như vậy trong cái đêm trời Hà Thành se se lạnh dưới gầm cầu vượt còn ngổn ngang những vật liệu xây dựng chưa được dọn hết.

Sau lần ấy, Thủy chẳng còn tâm trí đâu mà học nữa. Bạn bè, thầy cô, đi đến đâu cũng nhìn em bằng ánh mắt đầy hoài nghi và dò xét… Thế là chán trường, chán lớp và bỏ nhà đi bụi. Ban đầu, em phải giấu mọi người trong gia đình, cứ sáng cắp cặp đến trường, kì thực, em đến quán điện tử mà chat chit đến hết ngày. Chính những lúc em lang thang trên mạng đó, em làm quen được với khá nhiều người, già có, trẻ có… nhất là đám trẻ choai choai bằng tuổi, suốt ngày lai vãng đến săn đón em và tìm cách đưa em đi… nhà nghỉ. Lời nói có cánh, sự chia sẻ đầy cảm thông hay những cám dỗ bằng vật chất tất cả đều dẫn dụ làm em mê hoặc. Thủy bất cần đời, ai thích, chỉ cần dỗ ngon ngọt là em cho… tất cả.




Một đêm, hai đêm… hay nhiều đêm sau đó, với em không quan trọng mà quan trọng là em có tình cảm hay không. Cứ thế, em lang thang vạ vật như một đứa trẻ không nhà mà không chịu sự quản lý thúc ép nào từ phía gia đình. Bố mẹ đã quá chán ngán đứa con gái hư hỏng của mình kể từ lúc em trót mang thai “bôi tro trát trấu” vào mặt họ. Những đêm “dạt nhà” sống giữa những người xa lạ, em thấy thoải mái hơn khi ở chính trong ngôi nhà của mình


Như một thân tầm gửi, em sống nay đây mai đó, lấy quan net làm chốn dừng chân, lấy đám bạn giang hồ làm thú tiêu khiển… mọi đòi hỏi của em đều được đáp ứng. Sống ở vũ trường, quán bar, nhà nghỉ… nhiều hơn ở nhà. Em lấy làm vui sướng bởi cái ý định đi hoang của mình. Nói gì thì nó, ở đây em tìm được niềm vui, tìm được sự cưng chiều, thậm chí được làm nũng, khác hẳn khi về nhà. Cứ thế, em trượt dài trong cuộc nhậu nhẹt thâu đêm, đắm chìm trong men rượu mạnh và khói thuốc… cùng đám bạn đầu xanh tóc đỏ của mình.



Em bước chân vào cuộc sống giang hồ đơn giản như một trò chơi điện tử. Không một ai nhòm ngó để ý gì đến em, em thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, không một lời trách mắng từ phía phụ huynh. Trước sự dửng dưng của cả gia đình, về nhà, em càng buồn chán, em lại cất bước ra đi. Việc trở về nhà của em ngày càng ít hơn, em chán ghét tất cả mỗi khi ai động đến hai chữ “gia đình”. Thủy lao vào những cuộc ăn chơi đàng điếm hơn, trụy lạc hơn… Em biết đến tất cả mọi thứ, từ rượu mạnh đến thuốc lá rồi đến cả những viên thuốc màu xanh đỏ.




Đám bạn bâu xung quanh em ngày càng ít dần, kể từ khi em mắc nghiện. Mười lăm tuổi, sống phơi gió phơi sương, bán tình cho thiên hạ chỉ mong có tiền để hút. Cái thứ bột trắng chết người là vậy, cứ bập vào là khó dứt ra lắm, có thể nhịn đói, nhịn khát nhưng đã lên cơn vật thì bằng mọi giá phải “kiếm” được để thỏa mãn. Những cuộc “chạy sô” bán tình dày hơn chỉ để có tiền thỏa mãn những cơn vật ngày một nặng. Cái đường “quay về” của em sao mà mông lung, xa lạ thế, như cái cuộc đời em đã lỡ sa chân vào chốn phong trần.

Quãng đường từ nơi em đứng đón khách về đến nhà em không phải là một khoảng cách xa. Nhưng sự chờ đợi của bố mẹ em phải chìm vào trong mòn mỏi khi đứa con gái lỡ sa chân vào chốn ăn chơi, “quên mất” đường về. “Cái chết trắng” đang đày đọa em, hành hạ em từng ngày sẽ đến khi sức tàn lực kiệt, khi không còn nhan sắc để “bán tình” kiếm tiền chích hút thì cuộc đời em sẽ ra sao?



Nước mắt em vẫn âm thầm chảy trong những đêm ngồi chờ khách dưới gầm cầu giá lạnh, những giọt nước mắt xót xa khóc cho bản thân. Dù muộn, nhưng sự trở về gia đình lúc này vẫn là cơ hội duy nhất giúp em thoát khỏi những tội lỗi.